Cộng đồng học tập - Mô hình đổi mới toàn diện nhà trường

Cộng đồng học tập - Mô hình đổi mới toàn diện nhà trường

Mã sản phẩm: 00110, Lượt xem: 1734
Tác giả

Manabu Sato, Masaaki Sato


Nhà xuất bản

NXB Đại Học Sư Phạm


Bìa mềm

Giá bìa: 59.000 ₫

Giá bán: 59.000 ₫ (Đã có VAT)

  Viết nhận xét của bạn

Hình thức thanh toán  Chi tiết

Miễn phí đổi trả trong vòng 7 ngày  Chi tiết

Xem tiếp sách truyện của Manabu Sato, Masaaki Sato

Số lượng:

Mua ngay

Cuốn sách này là sự kết hợp từ một cuốn sách của Giáo sư Manabu Sato và hai chương sách của thầy Masaaki Sato.  Tôi đã đọc rất nhiều tác phẩm của Giáo sư Manabu Sato từ khi còn là sinh viên đại học. Tôi vẫn nhớ cảm giác bị sốc khi tôi lướt qua cuốn sách có tựa đề “Học tập – Cái chết và sự tái sinh”. Trong đó, ông mô tả trải nghiệm bị lạc lõng trong lớp học, bị cô lập bởi các bạn và bởi chính mình, gần như không có bất cứ hi vọng nào về cuộc sống, đặc biệt ở thời kì trung học. Sau đó, Giáo sư Sato tìm thấy ý nghĩa của học tập qua sự gặp gỡ với một giáo viên âm nhạc khi họ cùng lắng nghe bản nhạc của nhà soạn nhạc lừng danh Johann Sebastian Bach. Tại thời điểm đó, bản thân giáo viên ấy cũng thực sự không tìm thấy ý nghĩa của việc dạy học. Qua phút trải nghiệm đó, cả Giáo sư Sato và giáo viên âm nhạc đã tìm thấy ý nghĩa và hi vọng của học tập. Khi đọc đến phần này của cuốn sách, tôi cảm thấy có một tia chớp loé sáng trong tâm hồn mình.    Khi đó, tôi học chuyên ngành Phát triển giáo dục, bàn nhiều về những vấn đề vĩ mô mà chưa biết cách kết nối thế giới của ông với những nghiên cứu và thực hành của riêng tôi. Tuy nhiên, vào năm 2003, tôi bắt đầu công tác tại Indonesia, làm việc gần gũi với giáo viên ở đó. Trên chuyến bay đến thủ đô Jakarta, tôi đọc một cuốn sách khác của ông có tựa đề “Thách thức của giáo viên”. Cuốn sách nói về việc ông tiếp cận lớp học và mô tả chi tiết những quan sát của ông về cách học của học sinh và giáo viên. Đây là sự khác thường – tôi mơ ước tạo ra những điều đó với giáo viên ở Indonesia. Vào thời điểm này, tôi đang làm việc với tư cách là cố vấn cho ba trường đại học quốc gia trong lĩnh vực giáo dục Toán học và Khoa học để tăng cường sự hợp tác của họ với trường học. Chúng tôi nhận ra một vấn đề rằng giáo viên không thể vượt ra ngoài biên giới bộ môn mặc dù họ được kì vọng là sẽ nhân rộng những điều họ học được cho đồng nghiệp. Thay vào đó, việc hợp tác lại dẫn đến sự chia rẽ sâu sắc hơn trong trường – giáo viên ở bộ môn khác ghen tị hoặc nhìn hoạt động của những giáo viên tham gia vào việc hợp tác một cách nghi ngờ. Giáo viên từng làm việc với giảng viên đại học lại không thường xuyên và cũng không cảm thấy cần thiết phải chia sẻ tích cực những điều họ học được. “Làm thế nào chúng ta có thể giải quyết vấn đề này?” trở thành câu hỏi lớn trong tôi. Sau đó, tôi được tiếp xúc với Giáo sư Manabu Sato lần thứ ba trong lần gặp mặt trực tiếp. Tôi tổ chức một chương trình tập huấn, mời các đồng nghiệp ở Indonesia đến Nhật Bản và có cơ hội gặp ông ở Trường Tiểu học Hamanogo. Nhân đó, tôi đã hỏi ý kiến của ông về tình hình ở Indonesia. Giáo sư Sato nói: “Ồ, thế thì anh nên đến Trường THCS Gakuyo.” Sau hai lần gửi giáo viên Indonesia đến Nhật Bản học tập, một ngày tôi hỏi họ sẽ mời ai làm chuyên gia tư vấn thứ hai cho Indonesia. Điều thú vị là tất cả đều trả lời: “Thầy Masaaki Sato của trường Gakuyo!”. Tôi nhìn vào tài liệu thầy Masaaki Sato phát cho giáo viên và rất ngạc nhiên khi biết rằng nội dung tài liệu vừa mang tính lí thuyết, vừa có tính thực tiễn. Tôi không còn nghi ngờ gì nữa về việc tại sao các giáo viên lại bị thầy mê hoặc đến vậy. Tôi càng tin rằng, đổi mới nhà trường cần phải thực hiện ở cấp độ toàn trường, chứ không chỉ ở một số tổ bộ môn. Để thay đổi được điều này, cả nhà trường phải thay đổi thông qua việc tiến hành Nghiên cứu bài học vì cộng đồng học tập (NCBHCĐHT) – đó là điều tôi học được từ thầy Masaaki Sato và Giáo sư Manabu Sato. Sau này, tôi có cơ hội làm việc với trường học ở Việt Nam từ năm 2006. Mặc dù tôi chưa từng thực hiện NCBHCĐHT ở bất cứ đâu nhưng tôi thực sự bị thuyết phục bởi ý tưởng về NCBHCĐHT. Thời cơ chín muồi đã đến – tôi có thể làm việc thường xuyên với 5 trường thí điểm. Đó là sự khởi đầu của NCBHCĐHT ở Việt Nam. Tôi đoán đây sẽ không phải là công việc dễ dàng đối với nhiều giáo viên ở những trường này. Tôi đã không thể giải thích cụ thể, rõ ràng cho họ bởi vì lúc đó và bây giờ tôi cũng chỉ là người bắt đầu học về trường học là gì, NCBHCĐHT là gì và bài học là gì. Tuy nhiên, rất may mắn cho tôi vì có những đồng nghiệp tuyệt vời. Tất cả họ đều tận tâm và chân thành. Tôi đã học hỏi rất nhiều từ họ – những người tâm huyết thực hiện NCBHCĐHT để thay đổi trường học.  Điều quan trọng nhất là sau đó thầy Masaaki Sato đã đến Việt Nam nhiều lần để làm tư vấn cho các trường học một cách tình nguyện. Tôi không thể đếm được bao nhiêu điều giáo viên đã học được từ thầy. Mỗi điều thầy nói đều rất ý nghĩa, giúp giáo viên nhận ra được những gì là quan trọng trong quá trình dạy học để tối đa hoá việc học của học sinh. Thầy Sato đã làm việc với các trường học của Việt Nam từ tháng 3/2007. Giáo dục Việt Nam thực sự trân trọng và biết ơn thầy rất nhiều. Tuy nhiên, trên thực tế, tôi gặp khó khăn lớn khi không thể nói nhiều về những gì tôi đã đọc hoặc đã biết với các đồng nghiệp ở Việt Nam vì ở đây vẫn thiếu nhiều tài liệu tham khảo về NCBHCĐHT. Tôi không có ý nói rằng NCBHCĐHT là phương pháp hướng dẫn từng bước, quy cách hay là một khung tiến trình. Trái lại, NCBHCĐHT là cách tiếp cận có tầm nhìn, triết lí và hệ thống hoạt động. Có lẽ, một phần do hiểu biết hạn chế của tôi và việc thiếu tài liệu tham khảo về NCBHCĐHT ở Việt Nam, tôi đã không thể chỉ ra điều tôi muốn truyền tải.  Hiện tại ở Việt Nam, Trường Tiểu học Bích Sơn (tỉnh Bắc Giang) đang là một trong những trường thí điểm tuyệt vời của mô hình NCBHCĐHT. Theo Giáo sư Manabu Sato, chất lượng nhà trường có thể sánh với tiêu chuẩn toàn cầu mặc dù vẫn cần phải cải thiện bài học hơn nữa. Chúng tôi đã mời ông đến thăm trường lần đầu tiên vào tháng 9 năm 2014 và ông thực sự ấn tượng với việc dạy học ở đây. Đáng chú ý là dưới sự lãnh đạo của cô Hiền – hiệu trưởng Trường Tiểu học Bích Sơn, nhà trường đã thay đổi mạnh mẽ trong vòng nửa năm và duy trì chất lượng tốt trong suốt một năm qua. Điều đặc biệt ở chỗ, cô hiệu trưởng cùng với hai phó hiệu trưởng đã dành thời gian thăm tất cả lớp học hằng ngày, quay lại những tình huống học tập của học sinh bằng điện thoại thông minh và máy quay camera rồi sau đó chia sẻ, suy ngẫm, học hỏi cùng giáo viên.  Giống như Trường Tiểu học Hamanogo và trường THCS Gakuyo, như được đề cập trong sách của Giáo sư Manabu Sato và thầy Masaaki Sato, chúng ta đã có một trường thí điểm thực sự ở Việt Nam. Điều này có ý nghĩa to lớn đối với những nhà giáo dục quan tâm đến NCBHCĐHT, họ có thể chiêm nghiệm mô hình đó được thực hiện như thế nào nhằm đạt mức độ chất lượng nhất định có thể sánh ngang với thế giới.  Tuy nhiên, cần lưu ý rằng, chúng tôi không có ý định tạo ra bản sao những gì Trường Tiểu học Bích Sơn đang thực hiện. Điều quan trọng là giáo viên đến thăm Bích Sơn sẽ điều chỉnh những gì họ học được với hoàn cảnh và nhu cầu riêng trong khi vẫn giữ vững tầm nhìn, triết lí và hệ thống hoạt động được mô tả trong hai cuốn sách. Mục đích của việc này không phải để chi phối hay “tẩy não” giáo viên mà nhằm đánh giá cao quyền là tác giả bài học của họ dựa trên ngôn ngữ và tầm nhìn chung. Tôi rất vui mừng khi hai cuốn sách xuất sắc này được xuất bản cho những nhà giáo dục Việt Nam. Tôi hi vọng những điều cốt lõi của NCBHCĐHT sẽ được truyền tải thích hợp cho giáo viên Việt Nam và kích thích tâm hồn sáng tạo của họ. Nhà xuất bản Đại học Sư phạm trân trọng giới thiệu! 

Thông Tin Chi Tiết

Cuốn sách này là sự kết hợp từ một cuốn sách của Giáo sư Manabu Sato và hai chương sách của thầy Masaaki Sato. 
 
Tôi đã đọc rất nhiều tác phẩm của Giáo sư Manabu Sato từ khi còn là sinh viên đại học. Tôi vẫn nhớ cảm giác bị sốc khi tôi lướt qua cuốn sách có tựa đề “Học tập – Cái chết và sự tái sinh”. Trong đó, ông mô tả trải nghiệm bị lạc lõng trong lớp học, bị cô lập bởi các bạn và bởi chính mình, gần như không có bất cứ hi vọng nào về cuộc sống, đặc biệt ở thời kì trung học. Sau đó, Giáo sư Sato tìm thấy ý nghĩa của học tập qua sự gặp gỡ với một giáo viên âm nhạc khi họ cùng lắng nghe bản nhạc của nhà soạn nhạc lừng danh Johann Sebastian Bach. Tại thời điểm đó, bản thân giáo viên ấy cũng thực sự không tìm thấy ý nghĩa của việc dạy học. Qua phút trải nghiệm đó, cả Giáo sư Sato và giáo viên âm nhạc đã tìm thấy ý nghĩa và hi vọng của học tập. Khi đọc đến phần này của cuốn sách, tôi cảm thấy có một tia chớp loé sáng trong tâm hồn mình.   
 
Khi đó, tôi học chuyên ngành Phát triển giáo dục, bàn nhiều về những vấn đề vĩ mô mà chưa biết cách kết nối thế giới của ông với những nghiên cứu và thực hành của riêng tôi. Tuy nhiên, vào năm 2003, tôi bắt đầu công tác tại Indonesia, làm việc gần gũi với giáo viên ở đó. Trên chuyến bay đến thủ đô Jakarta, tôi đọc một cuốn sách khác của ông có tựa đề “Thách thức của giáo viên”. Cuốn sách nói về việc ông tiếp cận lớp học và mô tả chi tiết những quan sát của ông về cách học của học sinh và giáo viên. Đây là sự khác thường – tôi mơ ước tạo ra những điều đó với giáo viên ở Indonesia. Vào thời điểm này, tôi đang làm việc với tư cách là cố vấn cho ba trường đại học quốc gia trong lĩnh vực giáo dục Toán học và Khoa học để tăng cường sự hợp tác của họ với trường học. Chúng tôi nhận ra một vấn đề rằng giáo viên không thể vượt ra ngoài biên giới bộ môn mặc dù họ được kì vọng là sẽ nhân rộng những điều họ học được cho đồng nghiệp. Thay vào đó, việc hợp tác lại dẫn đến sự chia rẽ sâu sắc hơn trong trường – giáo viên ở bộ môn khác ghen tị hoặc nhìn hoạt động của những giáo viên tham gia vào việc hợp tác một cách nghi ngờ. Giáo viên từng làm việc với giảng viên đại học lại không thường xuyên và cũng không cảm thấy cần thiết phải chia sẻ tích cực những điều họ học được. “Làm thế nào chúng ta có thể giải quyết vấn đề này?” trở thành câu hỏi lớn trong tôi. Sau đó, tôi được tiếp xúc với Giáo sư Manabu Sato lần thứ ba trong lần gặp mặt trực tiếp. Tôi tổ chức một chương trình tập huấn, mời các đồng nghiệp ở Indonesia đến Nhật Bản và có cơ hội gặp ông ở Trường Tiểu học Hamanogo. Nhân đó, tôi đã hỏi ý kiến của ông về tình hình ở Indonesia. Giáo sư Sato nói: “Ồ, thế thì anh nên đến Trường THCS Gakuyo.”
 
Sau hai lần gửi giáo viên Indonesia đến Nhật Bản học tập, một ngày tôi hỏi họ sẽ mời ai làm chuyên gia tư vấn thứ hai cho Indonesia. Điều thú vị là tất cả đều trả lời: “Thầy Masaaki Sato của trường Gakuyo!”. Tôi nhìn vào tài liệu thầy Masaaki Sato phát cho giáo viên và rất ngạc nhiên khi biết rằng nội dung tài liệu vừa mang tính lí thuyết, vừa có tính thực tiễn. Tôi không còn nghi ngờ gì nữa về việc tại sao các giáo viên lại bị thầy mê hoặc đến vậy. Tôi càng tin rằng, đổi mới nhà trường cần phải thực hiện ở cấp độ toàn trường, chứ không chỉ ở một số tổ bộ môn. Để thay đổi được điều này, cả nhà trường phải thay đổi thông qua việc tiến hành Nghiên cứu bài học vì cộng đồng học tập (NCBHCĐHT) – đó là điều tôi học được từ thầy Masaaki Sato và Giáo sư Manabu Sato.
 
Sau này, tôi có cơ hội làm việc với trường học ở Việt Nam từ năm 2006. Mặc dù tôi chưa từng thực hiện NCBHCĐHT ở bất cứ đâu nhưng tôi thực sự bị thuyết phục bởi ý tưởng về NCBHCĐHT. Thời cơ chín muồi đã đến – tôi có thể làm việc thường xuyên với 5 trường thí điểm. Đó là sự khởi đầu của NCBHCĐHT ở Việt Nam. Tôi đoán đây sẽ không phải là công việc dễ dàng đối với nhiều giáo viên ở những trường này. Tôi đã không thể giải thích cụ thể, rõ ràng cho họ bởi vì lúc đó và bây giờ tôi cũng chỉ là người bắt đầu học về trường học là gì, NCBHCĐHT là gì và bài học là gì. Tuy nhiên, rất may mắn cho tôi vì có những đồng nghiệp tuyệt vời. Tất cả họ đều tận tâm và chân thành. Tôi đã học hỏi rất nhiều từ họ – những người tâm huyết thực hiện NCBHCĐHT để thay đổi trường học. 
 
Điều quan trọng nhất là sau đó thầy Masaaki Sato đã đến Việt Nam nhiều lần để làm tư vấn cho các trường học một cách tình nguyện. Tôi không thể đếm được bao nhiêu điều giáo viên đã học được từ thầy. Mỗi điều thầy nói đều rất ý nghĩa, giúp giáo viên nhận ra được những gì là quan trọng trong quá trình dạy học để tối đa hoá việc học của học sinh. Thầy Sato đã làm việc với các trường học của Việt Nam từ tháng 3/2007. Giáo dục Việt Nam thực sự trân trọng và biết ơn thầy rất nhiều. 
Tuy nhiên, trên thực tế, tôi gặp khó khăn lớn khi không thể nói nhiều về những gì tôi đã đọc hoặc đã biết với các đồng nghiệp ở Việt Nam vì ở đây vẫn thiếu nhiều tài liệu tham khảo về NCBHCĐHT. Tôi không có ý nói rằng NCBHCĐHT là phương pháp hướng dẫn từng bước, quy cách hay là một khung tiến trình. Trái lại, NCBHCĐHT là cách tiếp cận có tầm nhìn, triết lí và hệ thống hoạt động. Có lẽ, một phần do hiểu biết hạn chế của tôi và việc thiếu tài liệu tham khảo về NCBHCĐHT ở Việt Nam, tôi đã không thể chỉ ra điều tôi muốn truyền tải. 
 
Hiện tại ở Việt Nam, Trường Tiểu học Bích Sơn (tỉnh Bắc Giang) đang là một trong những trường thí điểm tuyệt vời của mô hình NCBHCĐHT. Theo Giáo sư Manabu Sato, chất lượng nhà trường có thể sánh với tiêu chuẩn toàn cầu mặc dù vẫn cần phải cải thiện bài học hơn nữa. Chúng tôi đã mời ông đến thăm trường lần đầu tiên vào tháng 9 năm 2014 và ông thực sự ấn tượng với việc dạy học ở đây. Đáng chú ý là dưới sự lãnh đạo của cô Hiền – hiệu trưởng Trường Tiểu học Bích Sơn, nhà trường đã thay đổi mạnh mẽ trong vòng nửa năm và duy trì chất lượng tốt trong suốt một năm qua. Điều đặc biệt ở chỗ, cô hiệu trưởng cùng với hai phó hiệu trưởng đã dành thời gian thăm tất cả lớp học hằng ngày, quay lại những tình huống học tập của học sinh bằng điện thoại thông minh và máy quay camera rồi sau đó chia sẻ, suy ngẫm, học hỏi cùng giáo viên. 
 
Giống như Trường Tiểu học Hamanogo và trường THCS Gakuyo, như được đề cập trong sách của Giáo sư Manabu Sato và thầy Masaaki Sato, chúng ta đã có một trường thí điểm thực sự ở Việt Nam. Điều này có ý nghĩa to lớn đối với những nhà giáo dục quan tâm đến NCBHCĐHT, họ có thể chiêm nghiệm mô hình đó được thực hiện như thế nào nhằm đạt mức độ chất lượng nhất định có thể sánh ngang với thế giới. 
 
Tuy nhiên, cần lưu ý rằng, chúng tôi không có ý định tạo ra bản sao những gì Trường Tiểu học Bích Sơn đang thực hiện. Điều quan trọng là giáo viên đến thăm Bích Sơn sẽ điều chỉnh những gì họ học được với hoàn cảnh và nhu cầu riêng trong khi vẫn giữ vững tầm nhìn, triết lí và hệ thống hoạt động được mô tả trong hai cuốn sách. Mục đích của việc này không phải để chi phối hay “tẩy não” giáo viên mà nhằm đánh giá cao quyền là tác giả bài học của họ dựa trên ngôn ngữ và tầm nhìn chung. 
Tôi rất vui mừng khi hai cuốn sách xuất sắc này được xuất bản cho những nhà giáo dục Việt Nam. Tôi hi vọng những điều cốt lõi của NCBHCĐHT sẽ được truyền tải thích hợp cho giáo viên Việt Nam và kích thích tâm hồn sáng tạo của họ. 
 
Nhà xuất bản Đại học Sư phạm trân trọng giới thiệu!
 
Thông tin chung
Tác giả Manabu Sato, Masaaki Sato
Số trang 168
Kích cỡ 13 x 20.5cm
Nhà xuất bản NXB Đại Học Sư Phạm
Hình thức bìa Bìa mềm

Đánh Giá Trung Bình

0

5 sao
0% Complete
0
4 sao
0% Complete
0
3 sao
0% Complete
0
2 sao
0% Complete
0
1 sao
0% Complete
0

Chia sẻ nhận xét về sản phẩm

HƯỚNG DẪN MUA HÀNG
LIÊN HỆ
THEO DÕI CHÚNG TÔI TRÊN FACEBOOK

BẢN QUYỀN THUỘC NHÀ XUẤT BẢN ĐẠI HỌC SƯ PHẠM
© Copyright 2015 nxbdhsp.edu.vn, All rights reserved